Khi mẹ đi, Vàng ở nhà đứng
ngồi không yên, bụng như có lửa đốt. Vàng hết ra trông lại vào ngóng.
Thoáng thấy mẹ về, Vàng đã hỏi ngay:
- Mẹ ơi! Được chứ! Nhà
vua đồng ý chưa?
Mẹ Vàng thở không ra hơi:
- Vợ con gì. Chưa nói hết
lời, mẹ đã bị vua sai lính bỏ vào cối giã, lại còn chửi mắng. Con
muốn lấy thì đi mà hỏi.
Ít lâu sau, Vàng lại đòi
mẹ đi hỏi con gái vua cho mình. Thương con, mẹ Vàng lại đánh liều đi
hỏi một lần nữa.
Khi bà già đến, nhà vua
lần này không chửi mắng và sai lính bỏ vào cối giã như lần trước
nữa, mà nói với mẹ Vàng:
- Nhà ngươi muốn công chúa
ta làm con dâu thì về bảo con trai tìm cho ta một chum bọ chó và một
cái chĩnh dái gà đem đến đây nộp thì ta mới gả công chúa cho.
Mẹ Vàng về nhà thuật
lại cho con nghe. Vàng lập tức đi tìm khắp chốn, khắp nơi, nhưng không
sao kiếm được một chum bọ chó và một chĩnh dái gà. Chàng buồn rầu
khóc bên bờ suối. Bỗng một cụ già râu tóc bạc phơ hiện lên, hỏi:
- Làm sao cháu khóc?
Vàng thưa:
- Mẹ cháu đi hỏi con gái
vua cho cháu, vua bảo phải tìm bằng đủ một chum bọ chó, một chĩnh
dái gà thì vua mới gả. Cháu đi tìm khắp chốn nơi không được cháu
buồn cháu khóc.
Cụ già nói:
- Không lo, cháu về trồng
thật nhiều vừng đen và khoai sọ, đợi khi vừng chín, khoai sọ mập cũ,
cháu gặt vừng đập lấy hột cho vào chum, rồi bắt mấy con bọ chó rắc
lên trên, bịt kín miệng chum lại. Sau đó, cháu đào khoai sọ đem cạo
vỏ luộc chín đổ vào chĩnh rồi bắt mấy con gà sống mổ thịt lấy
dái nó để trên chĩnh khoai và bịt kín lại đem đi nộp vua.
Y lời, Vàng về nhà làm
theo lời cụ dặn. Mấy tháng sau, vừng đã chín, khoai sọ cũng đầy đủ.
Vàng làm đúng như lời cụ già và mang đến cho nhà vua.
- Ngươi muốn làm rể ta à?
Chưa đủ đâu! Ngươi phải đi kiếm một đôi gà tiên, một trống một mái đem
về nộp cho ta thì lúc đó mới nói đến chuyện vợ con.
Vàng tức lắm. Nhưng đành
phải đi tìm gà tiên. Được ba ngày, đi mỏi rời chân mà không thấy gà
tiên đâu cả. Vàng ôm mặt khóc. Cụ già khi trước lại hiện lên hỏi:
- Làm sao cháu khóc?
Vàng đáp:
- Thưa cụ, vua bảo cháu
phải đi tìm một đôi gà tiên, một trống, một mái tới nộp thì vua mới
gả con gái cho. Cháu đi tìm ba ngày mà chẳng được.
Qua một đêm, bà mẹ ở nhà
không thấy con về sốt ruột quá bèn đi tìm. Đi mãi, đi mãi đến hang
đá, bà thấy con nằm lăn ở cửa hang, bèn hỏi:
- Sao thế! Sao lại bị kẹp
cả tay hả Vàng?
Vàng mếu máo đáp:
- Con tìm được gà tiên
rồi. Nó lôi con vào, con vẫn túm chặt chân nó, bị kẹp... mẹ cứu con
với!
Mẹ Vàng vừa thương vừa
bực, trách con:
- Đấy mẹ đã bảo! Mình
là con nhà nghèo ,à đòi lấy con vua. Lần trước vua bắt con nộp bọ,
dái gà, lần này lại bắt nộp gà tiên đến nỗi mắc cạn khổ thế này.
Nói xong, bà túm lấy con
kéo ra ngoài. Nhưng kéo thế nào cũng không ra. Bà tức quá nói tục
một câu. Hang thần nghe không nhịn được, phì cười, cửa hang mở toang
chốc lát, Vàng rút được tay, kéo cả đôi gà ra ngoài và trở về nộp
vua.
Đến nhà vua, Vàng quỳ
xuống mà rằng:
- Muôn tâu Hoàng thượng,
thần đi tìm bọ chó, dái gà, gà tiên, con đã tìm đủ rồi, bây giờ vua
cho thần được đón công chúa vua về ở với mẹ con thần.
Vua lại bảo:
- Đồ lễ cưới ngươi nộp
đủ rồi. Bây giờ ngươi muốn đón vợ thì phải có nhà ở. Trong vùng
này, có ông Thạch Long nhà to nhất, đẹp nhất, ngươi về làm được như
thế thì hãy đến đây ta mới cho rước dâu.